Những trận đánh không mở màn bằng tiếng súng qua lời kể của "người cảnh sát khu vực" trên bầu trời sóng

Trong lịch sử đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc, Kế hoạch phản gián CM12 là một trong những chiến công đặc biệt xuất sắc và tự hào của lực lượng CAND Việt Nam. Kế hoạch phản gián CM12 là một chiến dịch phản gián có quy mô lớn cả về thời gian, không gian và lực lượng đấu tranh. Đã 42 năm đã trôi qua, những kí ức về Kế hoạch phản gián CM12, kỳ tích chói lọi của lực lượng Công an nhân dân Việt Nam vẫn hiện lên chân thực, sống động qua câu chuyện của những người cựu chiến sĩ an ninh. 

Đối tượng đấu tranh trong Kế hoạch là bọn gián điệp, biệt kích, các tổ chức phản động lưu vong, nhất là tổ chức phản động "Mặt trận thống nhất các lực lượng yêu nước giải phóng Việt Nam" do Lê Quốc Túy và Mai Văn Hạnh cầm đầu, Kế hoạch CM12 được thực hiện trong vòng 3 năm (từ tháng 9/1981 - 9/1984). Trung tâm chỉ huy của Kế hoạch được đặt tại Hòn Đá Bạc, thuộc địa bàn xã Khánh Bình Tây, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau; Kế hoạch do đồng chí Phạm Hùng - Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (nay là Chính phủ), Bộ trưởng Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an) chỉ đạo, đặt tên.

Gặp chúng tôi, Đại tá Trần Lương Tư, nguyên Phó Cục trưởng Cục An ninh Chính trị nội bộ A03, Bộ Công an, thời điểm diễn ra kế hoạch là cán bộ làm công tác kỹ thuật nghiệp vụ, được giao nhiệm vụ khống chế, hướng dẫn, giúp đỡ điện đài viên, không khỏi bồi hồi, xúc động kể về những tháng ngày chiến đấu gian lao, thầm lặng nhưng rất đỗi tự hào của ông và các đồng đội đã kề vai sát cánh.

Theo Đại tá Trần Lương Tư, trong Kế hoạch phản gián CM12 tại Cà Mau, lực lượng an ninh đã bước vào một cuộc đấu trí đặc biệt. Đối phương không chỉ mang theo vũ khí, tiền bạc, phương tiện xâm nhập; chúng còn mang theo điện đài, mật mã, phương thức liên lạc và niềm tin rằng từ bên ngoài có thể điều khiển được một mạng lưới bí mật bên trong lãnh thổ Việt Nam. Nhưng chính trên đường dây ấy, lực lượng an ninh đã lật ngược thế cờ. Và từ câu chuyện của Đại tá Trần Lương Tư, có thể nhìn thấy một lớp lịch sử của những người lính âm thầm “canh sóng”, bảo vệ bí mật quốc gia trên một trận địa vô hình. Đó chưa phải là an ninh mạng theo nghĩa hôm nay, nhưng đó là mầm khởi đầu của một tư duy rất hiện đại: làm chủ không gian truyền tin, nhận diện tín hiệu lạ, giám sát hành vi liên lạc, bảo vệ bí mật, và chủ động dẫn dắt đối phương ngay trên hệ thống thông tin của chúng.

Đại tá Trần Lương Tư, nguyên Phó Cục trưởng Cục A03Bộ Công an), người trực tiếp tham gia nhiệm vụ điện đài trong chuyên án AB27 và Kế hoạch phản gián CM12.

Trận địa không nhìn thấy bằng mắt thường

Những năm đầu thập niên 1980, thiết bị của đối phương có nhiều ưu thế. Theo Đại tá Trần Lương Tư, máy điện đài biệt kích Mỹ khi ấy nhỏ gọn, kín, chống nước tốt, có thể chịu được địa hình rừng, sông, mưa gió. Sau này, trung tâm bên ngoài còn gửi máy chuyển tin của Nhật, nhẹ hơn, độ chính xác cao hơn, dùng ắc quy thuận tiện hơn.

Trong khi đó, thiết bị của ta cồng kềnh, nặng nề. Máy thu, máy ghi âm, nguồn điện, ắc quy đều phải mang vác qua rừng, qua sông, qua những vùng hoạt động bí mật. Có lúc hai người phải nghe chung một máy, mỗi người một bên tai nghe và cùng chép tín hiệu, cùng đối chiếu, cùng hỗ trợ để có được bức điện đầy đủ nhất.

Sự chênh lệch về phương tiện là có thật. Nhưng lịch sử kế hoạch phản gián CM12 cho thấy, thiết bị hiện đại không thể thay thế bản lĩnh nghiệp vụ. Điều quyết định không chỉ là bắt được sóng địch, mà là kiểm soát được đường truyền của địch. Không chỉ nghe được tín hiệu, mà còn hiểu tín hiệu. Không chỉ thu được điện, mà còn biến kênh liên lạc ấy thành một phần trong thế trận của ta.

"Chữ ký" trên sóng điện đài

Trinh sát kỹ thuật theo dõi liên lạc thông tin liên lạc của tổ chức phản động "Mặt trận thống nhất các lực lượng yêu nước giải phóng Việt Nam".

Một chi tiết đặc biệt trong lời kể của Đại tá Trần Lương Tư là mỗi điện đài viên đều có một “chữ ký” riêng.

Đó không phải là chữ ký trên giấy. Đó là nhịp cổ tay, lực gõ, tốc độ phát, thói quen tạo tín hiệu. Có người đánh đều, có người nhanh, người chậm, người gõ có độ ngập ngừng riêng. Người trinh sát điện đài giỏi có thể nghe và nhận ra “giọng” của một điện đài, giống như ta nghe giọng nói mà nhận ra một con người.

Chi tiết ấy, nhìn từ hôm nay, rất đáng suy ngẫm. Trong không gian mạng hiện đại, mỗi tài khoản, thiết bị, địa chỉ truy cập hay hành vi số đều để lại dấu vết. Còn trong CM12, mỗi điện đài viên cũng để lại dấu vết của mình trên sóng vô tuyến.

Muốn kiểm soát một đường dây như vậy, cán bộ an ninh không thể chỉ dựa vào máy móc. Họ phải nghe nhiều, luyện nhiều, ghi nhớ nhiều, hiểu đến tận cùng thói quen kỹ thuật của đối tượng. Phía sau mỗi bức điện là một con người, phía sau mỗi tín hiệu là một trạng thái tâm lý; phía sau mỗi phiên liên lạc là khả năng thành bại của cả một kế hoạch.

Phiên liên lạc ngày 25/05/1981

Ngày 25/5/1981 là một mốc "nặng như đá" trong ký ức của Đại tá Trần Lương Tư. Đó là phiên liên lạc đầu tiên với tổ chức địch sau khi đối tượng xâm nhập vào địa bàn Trần Văn Thời. K27 run. Người giám sát cũng căng thẳng. Nếu phiên liên lạc ấy thất bại, kế hoạch có thể rơi vào bế tắc.

Nhưng tín hiệu đã không đi chệch quỹ đạo.

Có lúc nhanh, lúc chậm, có điểm chưa thật chuẩn, nhưng không tạo ra nghi ngờ. Bên kia vẫn tin. Và từ niềm tin ấy, lực lượng An ninh Việt Nam có được điều quan trọng nhất trong kế hoạch phản gián là thế chủ động.

Kể từ đó, điện đài không còn chỉ là phương tiện liên lạc của đối phương. Nó trở thành một “cửa ngõ” để ta nắm tình hình, báo cáo theo ý đồ, điều chỉnh nhịp độ chuyên án và từng bước đưa đối phương vào thế trận đã được chuẩn bị.

Nói một cách thận trọng, CM12 không phải là câu chuyện an ninh mạng theo nghĩa công nghệ số. Nhưng về bản chất nghiệp vụ, đó là một cuộc đấu tranh trên không gian truyền tin: nơi bí mật, niềm tin, tín hiệu và quyền kiểm soát thông tin quyết định thắng bại.

"Người cảnh sát khu vực" trên bầu trời sóng

Đại tá Trần Lương Tư từng ví công việc quản lý tần số của mình giống như một cảnh sát khu vực. Chỉ khác, “khu vực” ấy không nằm trên mặt đất mà nằm trên không trung.

Ông quản lý dải tần từ 6.500 đến 6.700 trong nhiều năm. Công việc là rà đi, rà lại, lắng nghe, phát hiện tín hiệu nghi vấn, ghi âm lại để chuyển cho bộ phận mã dịch nghiên cứu mở nội dung và thông báo cho các thăm dò định vị khu vực có tín hiệu nghi vấn.

Trước khi đất nước nói nhiều đến “không gian mạng”, đã có những người bảo vệ một không gian khác: không gian điện từ. Trước khi có các hệ thống giám sát an toàn thông tin, đã có những đôi tai người lính căng ra trong nhiễu sóng. Trước khi có dữ liệu lớn và trí tuệ nhân tạo, đã có trí nhớ, kinh nghiệm, trực giác và bản lĩnh của những cán bộ phản gián kỹ thuật.

Bí mật sinh mệnh của chuyên án

Với Kế hoạch phản gián CM12, nếu bí mật bị lộ, chuyên án có thể thất bại. Chính vì vậy, đằng sau những trang sử được công bố hôm nay là rất nhiều phần việc từng phải nằm trong im lặng. Đó cũng là điểm nối giữa phản gián truyền thống và bảo vệ an ninh trong thời đại số. Trên mọi mặt trận thông tin, bí mật luôn là điều kiện sống còn. Công khai quá sớm có thể làm lộ phương thức. Sơ hở nhỏ có thể đánh mất thế trận. Một tín hiệu sai có thể khiến đối phương nghi ngờ. Một phút mất cảnh giác có thể phá hỏng công sức nhiều năm.

Điều đáng quý trong lời nhắn gửi của Đại tá Trần Lương Tư là nói đến thế hệ trẻ, đến thời đại 4.0, đến AI, cần phải nâng cấp trình độ, cập nhật thông tin, đào sâu suy nghĩ, tổng hợp bài học để chủ động phòng ngừa và đấu tranh với thủ đoạn mới.

Ngày nay, đối phương không chỉ dùng điện đài. Chúng có thể dùng mạng xã hội, nền tảng xuyên biên giới, mã độc, tài khoản ẩn danh, dữ liệu giả, trí tuệ nhân tạo, tiền mã hóa và các chiến dịch tác động nhận thức. Nhưng quy luật cốt lõi vẫn không thay đổi: ai làm chủ được thông tin, ai nhận diện được tín hiệu bất thường, ai giữ được bí mật và ai chủ động hơn trên trận địa vô hình, người đó có lợi thế.

Kế hoạch phản gián CM12 vì thế không chỉ là một chuyên án phản gián lớn. Nhìn từ góc độ bảo vệ an ninh thông tin, đó còn là một di sản nghiệp vụ, là di sản của tư duy kiểm soát đường truyền, quản trị niềm tin, khai thác tín hiệu, bảo vệ bí mật và phản công bằng chính kênh thông tin của đối phương.

(Phóng sự về cuộc chiến điện đài qua lời kể của Đại tá Trần Lương Tư)

Di sản của những người đi trước

Dù đã nhiều lần về với Hòn Đá Bạc, ghé thăm Khu trưng bày chiến thắng Kế hoạch phản gián CM12 nhưng Đại tá Trần Lương Tư, nguyên Phó Cục trưởng Cục An ninh Chính trị nội bộ A03, Bộ Công an vẫn bồi hồi, xúc động khi nhớ về những ngày tháng chiến đấu gian lao, thầm lặng nhưng rất đỗi tự hào.

Những chiếc máy điện đài cũ, những cuộn ghi âm, những bức điện mật, những phiên trực trong mưa rừng Cà Mau không chỉ là hiện vật bảo tàng. Đó là ký ức của một thế hệ đã chiến đấu trong lặng lẽ.

Họ không có màn hình lớn, không có trung tâm điều hành hiện đại, không có thuật toán hỗ trợ. Họ có đôi tai, cuốn sổ, máy thu nặng trĩu, ắc quy dự phòng, niềm tin vào tổ chức và trách nhiệm với Tổ quốc.

Từ những làn sóng CM12, có thể thấy rõ tư duy an ninh mạng Việt Nam hôm nay không xuất hiện từ khoảng trống. Nó có cội nguồn sâu xa trong truyền thống phản gián kỹ thuật, trong năng lực làm chủ thông tin, trong bản lĩnh của những người lính từng lặng lẽ canh giữ bầu trời sóng.

Trước khi có không gian mạng, đã có những người giữ sóng. Và trước khi những cuộc tấn công số trở thành thách thức toàn cầu, lực lượng An ninh Việt Nam đã từng chiến thắng trên một trận địa vô hình khác, nơi chỉ một tín hiệu lạ cũng có thể mở ra cả một chuyên án, và chỉ một phút vững vàng cũng có thể góp phần bảo vệ bình yên đất nước.

Sau hơn 3 năm “từ năm 1981 đến ngày 9/9/1984”, Kế hoạch phản gián CM12 của lực lượng CAND Việt Nam đã thành công tốt đẹp. Lực lượng An ninh Việt Nam đã tổ chức đón, bắt 18 chuyến xâm nhập, 189 tên phản động lưu vong, thu giữ 143 tấn vũ khí, 90 tấn đạn dược, 1,2 tấn chất nổ, 14 tấn tiền giả; bắt và tiêu diệt hàng trăm tên gián điệp, biệt kích, thu hàng trăm tấn vũ khí, nhiều phương tiện chiến tranh. Phá tan hàng chục tổ chức phản động trong nước, làm phá sản toàn bộ hoạt động vũ trang và xâm nhập từ bên ngoài vào Việt Nam hòng gây bạo loạn, lật đổ... Qua thực hiện Kế hoạch CM12, lực lượng an ninh còn phát hiện, đấu tranh bóc gỡ hàng chục tổ chức phản động do địch cài lại trong nội địa, bắt hàng ngàn tên đang ẩn nấp trong các vỏ bọc khác nhau ở miền Trung, miền Đông và miền Tây Nam bộ...

Ghi nhận, đánh giá cao chiến công đặc biệt xuất sắc của các lực lượng tham gia thực hiện thắng lợi Kế hoạch CM12, Đảng, Nhà nước đã phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND cho 2 tập thể và 3 cá nhân thuộc CAND và nhiều phần thưởng cao quý khác. Để ghi lại dấu ấn lịch sử Hòn Đá Bạc - địa danh đã thực hiện thắng lợi Kế hoạch CM12 địa danh này được Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch công nhận là di tích lịch sử - văn hóa Quốc gia. Nơi đây có Nhà truyền thống, Tượng đài chiến thắng CM12, góp phần tăng cường giáo dục truyền thống, chính trị tư tưởng cho các thế hệ cán bộ, chiến sĩ CAND.

Thắng lợi của Kế hoạch CM12 là một trong chiến thắng hay nhất, lớn nhất và an toàn nhất của lực lượng Công an nhân dân (CAND) Việt Nam kể từ sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng. Là thắng lợi của trí tuệ, bản lĩnh và sự sáng tạo của lực lượng CAND; trong đó, chủ công là lực lượng An ninh nhân dân. Thắng lợi trọn vẹn của kế hoạch phản gián CM 12 có tầm vóc, ý nghĩa lịch sử hết sức to lớn. Nó đánh dấu sự thất bại ý đồ thâm độc, xảo quyệt của địch; khẳng định tinh thần đấu tranh quyết liệt, mưu trí, dũng cảm, sự sáng tạo và trình độ nghiệp vụ.

 

Thanh Hường - Thu Uyên

Thanh Hiếu - Khánh Linh